The Soda Pop
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 2

 Đây chính là người bình thường không thể làm được nha.
Thực sự có chút hoài nghi, đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ thật đẹp thật đẹp, hoàn hảo đến nổi làm cho người khác khó có thể tin được.
Nhưng nàng có phải hay không vừa ngủ, sau đó hiện ra chiêm bao này?
Cổ Lạc Nhi nhịn không được lại véo mình một cái.
Lúc này nàng dùng lực tương đối nhỏ, nhưng trên mu bàn tay cảm giác đau đớn vẫn thập phần rõ ràng, nàng thật không phải là đang nằm mơ.
“Này , ngươi có sở thích véo người sao?”
Trên giường ngủ truyền đến một thanh âm lười biếng.
Vị hoàng đế này thật sự là mệt mỏi.
An công công nghe vậy, vội vàng nghiêng người từ trên ghế đá ngồi dậy, khoanh tay đứng sang một bên.
Cổ Lạc Nhi nhìn người trên giường một cái, chỉ thấy Đông Phong Túy đã tỉnh lại, đang nhìn nàng.
Nhưng hắn cũng không đứng dậy, uể oải tựa người trên giường ngủ, một tay che miệng, dường như bộ dáng còn rất muốn ngủ.
Trên người hắn mặc không phải là minh hoàng long bào, mà là một trường bào màu trắng như tuyết.
Trên áo dài thêu một bức tranh thủy mặc màu đen trắng, vài cánh Hạnh Hoa màu trắng từ trên cành nhè nhẹ rơi xuống, dính lại trên áo, tựa như là trung tâm của một bức tranh.
Vạt áo trước ngực hơi hơi mở , lộ ra cái cổ trắng noãn.
Vài sợi tóc rất tùy ý buông xuống trên vạt áo và giường, cùng hắn cả người đồng dạng lười biếng.
Cổ Lạc Nhi vội vàng đứng lên, chạy đến trước giường ngủ.
Trông tinh mâu hắn khép hờ, Cổ Lạc Nhi sợ hắn không cẩn thận lại ngủ mất, nàng thừa dịp thời điểm hắn thanh tỉnh liền mở miệng nói rõ ràng.
“Hoàng thượng, ngươi vừa rồi phong ta làm Tiên phi?”
Cổ Lạc Nhi đi thẳng vào vấn đề hỏi.
Đối phó loại người lười này, biện pháp tốt nhất chính là đừng quanh co lòng vòng.
“Ừ.”
Đông Phong Túy khẽ ừ, tỏ vẻ thừa nhận.
“Vì cái gì?”
Đông Phong Túy mắt lờ đờ tay chỉ tay lên trời sau đó trở mình, lúc này ngay cả nói cũng lười.
Cổ Lạc Nhi suy nghĩ kỹ một hồi mới hiểu được ý tứ của hắn, hỏi: “Ý ngươi nói, ta là từ trên trời rớt xuống, cho nên phong ta làm Tiên phi?”
“Ừ.”
Đông Phong Túy từ trong mũi khẽ hừ nhẹ tỏ ý trả lời.
“Nhưng, ta không thể làm Tiên phi của ngươi.”
Đông Phong Túy ngáp một cái thật to, làm như không nghe thấy lời của Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi nóng nảy, dứt khoát đặt mông ngồi xuống giường ngủ, nắm chặt đầu vai của Đông Phong Túy, trước khi hắn chìm vào mộng đẹp lần nữa liền đánh thức dậy.
“Này, ngươi đừng ngủ được không? Ngươi vẫn chưa trả lời ta…, ta không thể làm Tiên phi của ngươi, mời ngươi thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.”
Đông Phong Túy đẩy tay của nàng ra, ngược lại trở lại ngủ trên giường, nói ba chữ.
“Đều giống nhau.”
“Có ý tứ gì?”
Đông Phong Túy không trả lời nàng, nhắm mắt lại, như là đắm chìm trong gió xuân.
Thật là một tên thần ngủ.
Cổ Lạc nhi ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời còn chưa có nhô lên cao, đây là buổi sáng.
Buổi sáng mà đã bắt đầu ngủ ngon, như vậy buổi chiều buổi tối hắn làm cái gì?
Cổ Lạc Nhi gãi gãi đầu, hỏi thăm An Thụy: “Hoàng thượng tối hôm qua quá mệt mỏi, cho nên hiện tại muốn nghỉ ngơi, phải không?”
An Thụy biểu cảm trên mặt là muốn cười nhưng lại không dám cười.
Hàm súc đáp: “Hồi nương nương, hoàng thượng từ trước đến nay giấc ngủ tương đối nhiều.”
Cổ Lạc Nhi minh bạch, hóa ra người này mỗi ngày đều như thế, không làm việc, chỉ để ý ngủ ngon a.
Thật sự là so với con dê thì còn lười hơn.
Trong tưởng tượng, hoàng đế hẳn là có rất nhiều công việc phải xử lý. Nhìn Đông Phong Túy an nhàn ngủ như thế , rõ ràng chính là, vong quốc chi quân.
(Diễm: Mất nước do vua, ý là vua bất tài, vô dụng)
Cổ Lạc Nhi oán thầm vài câu.
Đương nhiên, mặc kệ hắn là vong quốc chi quân hay là thánh minh chi quân, đều cùng nàng không liên quan gì.
Cùng nàng có quan hệ chính là, nàng hiện tại sẽ phải ở chỗ này ngủ cùng hắn.
Hắn phong nàng làm Tiên phi, lại không an bài chỗ ở cho nàng, nàng chỉ có thể ở chỗ này dây dưa, đây mới là chuyện phải tính toán.
Bởi vậy, Cổ Lạc Nhi mới mặc kệ hắn có phải hoàng đế hay không, nắm lấy mặt Đông Phong Túy mà kéo.
“Hoàng thượng, rời giường a.”
Đông Phong Túy hất tay nàng ra, vụng về nói: “Đừng làm nháo”.
Mặt của hắn đối diện Cổ Lạc Nhi, lúc này khoảng cách không xa cũng không gần, vừa vặn làm cho Cổ Lạc Nhi đủ rõ ràng.
Cổ Lạc Nhi không khỏi cảm thấy có chút sững sờ.
Mặt như mỹ ngọc, mày kiếm mũi cao, khóe môi nhếch lên vẽ thành một đường cong duyên dáng, làm cho người ta có một ý nghĩ xúc động là hung hăng cắn lên đó một cái.
Còn cặp mắt kia, dù cho nhắm chặt , cũng có một loại mị hoặc không nói thành lời.
Còn có, còn có làn da xúc cảm của hắn, ôn nhuận mềm mại, cảm giác tuyệt hảo. So với chính nàng còn tốt hơn.
Thật là một mỹ nam độc nhất vô nhị.
Nàng xem phim trên TV nhìn thấy không ít ngôi sao soái ca, nhưng không có một người nào, không ai có thể so sánh với người trước mặt.
Cổ Lạc Nhi sửng sốt một hồi lâu mới hồi phục tinh thần, rút tay về.
Mỹ thì làm sao? Soái thì thế nào?
Cũng chỉ là một tên lười biếng.
Hừ, giống như cái gối thêu hoa mà thôi.
Không, so với gối thêu hoa thì còn kém xa. Cái gối tốt xấu còn có chút tác dụng, mà hắn, không chút tác dụng, phải có người tới hầu hạ hắn, là một côn trùng ăn gạo mà thôi.
Thật là đáng tiếc cho cái túi da tốt này.
Cổ Lạc Nhi quyết tâm muốn đánh thức hắn, những điều muốn hỏi đều hỏi An Thụy xong, làm cho nàng chỉ việc ngồi không, nàng không thể chịu được.



Chương 5: Nguyệt quý phi
Không có tiêu khiển, lại còn không thể lớn tiếng ồn ào, tránh phải đánh thức vị thần ngủ trước mắt này.
Nàng Cổ Lạc Nhi ở thời không trước, đã vì người khác mà sống quá nhiều rồi, vì cái gì đến nơi này vẫn không thể trở lại thành chính mình?
Chìa tay nghĩ muốn vỗ vỗ gương mặt Đông Phong Túy, tay vừa vươn tới, lại cảm thấy vừa rồi mười ngón tay chạm qua gương mặt trắng nõn của hắn, cảm giác thật kỳ dị.
Vì vậy lại rút tay trở về.
Nàng cũng không biết đây là như thế nào, bản năng đã cảm thấy, sờ mặt của hắn rất nguy hiểm, nàng không thể sờ nữa.
Về phần vì sao nguy hiểm, lại có chút ngơ ngẩn.
Nhãn châu xoay động, nhìn thấy điểm tâm tinh xảo bày biện bên cạnh giường, Cổ Lạc Nhi hai mắt lóe sáng.
Nàng buổi sáng rời giường, liền trực tiếp đến nơi này, còn chưa ăn qua gì, bụng đã sớm kêu ùng ục biểu tình.
Lúc này cũng không vội mà đánh thức Đông Phong Túy, chạy qua, bất chấp tất cả, cầm điểm tâm lên liền ăn.
Đúng là hoàng gia gì đó a, mùi vị thật không sai.
Bên tai như thế nào vang lên tiếng “Hư . . hư” như thanh âm hút không khí vậy?
Cổ Nhạc nhi hai tay cầm lấy điểm tâm, một bên không để ý hình tượng mà cắn từng miếng từng miếng ăn, một bên hướng bốn phía nhìn lại.
Chỉ thấy An Thụy cùng các thái giám cung nữ còn lại các đều líu lưỡi tròn mắt nhìn nàng.
Thấy nàng nhìn bọn họ, bọn họ lại nhanh chóng cúi đầu.
Cổ Lạc Nhi rất nhanh liền hiểu là chuyện gì xảy ra, thì ra là tướng ăn của nàng rất kỳ quái, làm cho những người này kinh ngạc.
Phỏng chừng hậu cung các phi tử ăn cái gì đều là rất nhã nhặn, có vẻ rất có giáo dưỡng đi.
Lại nghĩ tới bình thường lời của cha mẹ luôn dặn dò nàng, con gái trong nhà, phải có chút nhã nhặn, không thể quá vồn vã. Ăn cơm phải có tướng ăn, ngồi phải có dáng ngồi…
Nghe vậy nàng đau cả đầu.
Mà hiện giờ, bất luận nàng có vồn vã như thế nào, chính là không còn có người dám nói nàng cái gì.
Làm chức vụ Tiên phi này cũng không tồi a.
Cổ Lạc Nhi đột nhiên cảm thấy vô cùng thả lỏng, thậm chí có chút kích động mà nghĩ tới mấy trò đùa dai.
Cố tình bình chân như vại ăn từ đông sang tây, sau khi ăn xong, một bên ngâm nga hát, một bên vẫn chưa thỏa mãn mà liếm láp ngón tay.
Chung quanh các cung nữ thái giám kia cúi đầu thấp hơn, đầu vai không kiềm chế được run lên.
Cổ Lạc Nhi ngang ngược đồng tình với bọn họ nói: “Này, các ngươi muốn cười thì cứ cười đi, nghẹn nhiều khó chịu.”
Nhưng là, không ai hưởng ứng sự kêu gọi của nàng, mọi người trước mắt y nguyên như cũ một đám chôn sâu đầu, phát ra chút ít thanh âm kì quái bị đè nén cực thấp.
Cổ Lạc nhi bất đắc dĩ lắc đầu.
Nàng thật rất rõ ràng, đúng là tự mình kìm nén tư vị.
Nhưng nàng lại không chú ý tới, người nằm trên giường phía sau nàng, khóe môi của Đông Phong Túy nhếch cao đến nỗi không thể cao hơn được nữa.
Nàng chỉ chú ý, sau khi bản thân ăn qua điểm tâm này, cổ họng có chút khô khan.
Lại liếc đến chiếc bàn thấp được chạm khắc từ gỗ tử đàn có chiếc dĩa điểm tâm ở trên, kế bên nó chính là một ấm trà, cùng với một chén trà đã được rót ra.
Cổ Lạc Nhi cũng không có suy nghĩ sâu xa, vì sao lại có một chén trả được rót ra rồi để ngay ngắn ở đó, mừng rỡ vì không cần phải rót trà, nâng chén trà lên, ngửa cổ lên uống cạn.
Ăn đủ uống no, Cổ Lạc Nhi trở lại bên cạnh giường ngủ, nghiêng đầu nhìn Đông Phong Túy đối với hành động của nàng không chút nào phản ứng.
Trong lòng nghĩ, người lười đều tham ăn, không bằng đem mỹ thực đến hấp dẫn thằng cha này.
Kề sát lỗ tai của Đông Phong Túy mà hét: “Oa, ăn thật là ngon a, thật thơm a. Này, hoàng thượng, ngươi muốn hay không cắn một miếng?”
Hai mắt Đông Phong Túy nhắm chặt, nhất động bất động. (một chút cũng không cử động)
Một cánh hạnh hoa từ trên không trung rơi xuống, rơi hẳn lên sợi tóc rũ trên trán hắn, an ổn mà nằm yên trên đó.
Ngay sau đó cánh hoa cũng không động đậy nữa.
Cổ Lạc Nhi chuyển sang suy nghĩ, hoàng đế bình thường đều háo sắc, mỹ thực không hiệu quả, không bằng thử lần nữa dùng sắc đẹp .
Lần nữa đối với lỗ tai Đông Phong Túy mà hét.
“Oa, mỹ nữ a. Trời lạnh như vậy, áo yếm còn bó lại ngắn nữa. Bộ ngực sữa nửa đậy, da trắng nõn nà, nha nha nha, thật sự là so với Hạnh hoa còn đẹp hơn nha.”
Sinh động như thật, hoa múa tay chân vui sướng, ánh mắt còn giả bộ nhìn ra bụi cây chuối tố nữ phía trước.
Đông Phong Túy cũng không quản đến hành động của nàng.
Không ngờ, Đông Phong Túy không có phản ứng, phía sau bụi cây chuối hoa truyền đến một hoàn bội tiếng vang. (tiếng ngọc bội)
Hóa ra, phía sau bụi cây ẩn dấu một đường mòn đầy sỏi đá.
Bụi hoa quá rậm, vừa rồi Cổ Lạc Nhi cũng không nhìn thấy.
Tiếng hoàn bội càng lúc càng gần, bụi cây bị hai bàn tay thon mảnh gạt ra, sau đó một mỹ nhân xinh đẹp hiện ra trước mắt.
Nàng đi xuyên qua bụi cây, đến trước giường của Đông Phong Túy, theo sau là hai cung nữ.
Mà người gạt bụi hoa ra, chính là hai cung nữ.



Chương 6: Phiền toái
Người còn chưa tới, Cổ Lạc Nhi đã ngửi thấy một mùi hương nồng nặc bay đến.
Có chút giống hoa hồng, lại vừa giống hoa nhài, nhưng hai mùi hương này so với nhau đều nồng, dường như không khí đều bị nhuốm nùi hương này, khiến người ta không thể thở nổi.
Mặc dù mùi hương nồng, nhưng hết sức dễ ngửi, không hề làm người khác bài xích.
Ngược lại còn làm cho người ta có chút miên man bất định.
Cổ Lạc Nhi xấu xa nghĩ, nghe nói nước hoa hiện đại đều bỏ thêm một chút thành phần, kích thích tình dục rất hiệu quả, nước hoa cổ đại chẳng lẽ lại giống như vậy ư?
Đông Phong Túy lúc này cũng không chống đỡ được đi?
Nhìn kĩ lại lần nữa, tiểu mỹ nhân trước mặt bên trong mặc áo gấm màu vàng nhạt, bên ngoài khoác một sa y mỏng hầu như trong suốt, người đẹp, y phục còn đẹp hơn.
Chả trách người ta vẫn nói, người dựa vào y trang.
Riêng cách ăn mặc đã áp chế đối phương.
Mà trước ngực của nàng, lại y hệt như hình dạng của nàng, áo yếm bó cực thấp, lộ ra một mảng làn da trắng nõn nà, khe ngọc như ẩn như hiện.
Bây giờ còn là đầu xuân, xuân hàn se lạnh.
Quả thật vẫn còn có người không sợ lạnh.
Người đẹp “đóng băng” a.
Cổ Lạc Nhi phục.
Xung quanh một hàng người quỳ xuống, nín thở nói: “Tham kiến Nguyệt quý phi nương nương.”
Thì ra, đây là phi tử của Đông Phong Túy, hơn nữa còn là quý phi.
Cổ Lạc Nhi trong lòng tính toán, dựa theo nghi lễ hậu cung cổ đại, dưới hoàng hậu, hẳn là quý phi, xem ra vị Nguyệt quý phi này thân phận không thấp.
Khoan đã, nàng hình như trở thành Tiên phi, chẳng phải là thân phận so với Nguyệt quý phi thấp hơn sao?
Có phải là cũng giống như những người kia, hướng nàng ta quỳ xuống hành lễ?
Hừ, Tiên phi này tuyệt đối làm không được.
Tiểu mỹ nhân khanh khách cười nói: “Đều đứng lên đi. Vừa rồi là ai khoa trương Bổn cung ? Là ngươi sao?”
Đôi mắt hướng trên người Cổ Lạc Nhi đang đứng bất động dạo qua một vòng, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Cổ Lạc Nhi cúi đầu nhìn nhìn lên người mình, tức thời hiểu được nàng ta kinh ngạc vì cái gì.
Nàng buổi sáng còn đang ngủ đã bị mẹ gọi điện thoại đánh thức, trên người còn mặc bộ đồ ngủ. Rất đáng yêu, mặt trên dán hình phim hoạt hình Tiểu Hùng….
May mắn lúc ngồi xuống thuận tay choàng áo khoác lên, cho nên hiện tại không cảm thấy lạnh.
Nhưng quần áo trên người này, chỉ sợ ở Vô Ưu quốc tuyệt đối là độc nhất vô nhị a.
Chẳng trách Nguyệt quý phi lại cảm thấy kì quái.
Nguyệt quý phi thấy Cổ Lạc Nhi không đáp, lại hỏi: “Ngươi là cung nữ mới tới sao? Bổn cung chưa từng thấy qua ngươi.”
An Thụy thay mặt Cổ Lạc Nhi đáp: “Hồi nguyệt quý phi nương nương, đây là Tiên phi nương nương mà hoàng thượng vừa sắc phong”
“Cái gì? Tiên phi?”
Thần sắc trên mặt Nguyệt quý phi càng thêm kinh ngạc, mà lại có thêm chút khinh thường cùng địch ý.
Cổ Lạc Nhi biết rõ nàng vì sao khinh thị chính mình.
Ở cổ đại, nữ nhân tôn quý đều phải mặc váy , chỉ có nữ nhân đê tiện mới có thể trước mặt người khác mặc quần, cho nên nàng ta vừa rồi mới nghĩ mình là cung nữ.
Về phần địch ý trên mặt nàng ta, thì càng dễ lý giải .
Đều là phi tử, càng nhiều người càng khó tranh thủ tình cảm, còn có thể không sinh ra địch ý sao?
Vội vàng phe phẩy tay giải thích: “Không phải, không phải. Vừa rồi hoàng thượng hồ ngôn loạn ngữ nói, bọn họ tưởng thật. Kỳ thật, ta căn bản không phải Tiên phi gì đó.”
Nàng không phải sợ Nguyệt quý phi này, nàng chỉ là không muốn rước lấy những phiền toái không cần thiết, càng không muốn tranh sủng cái gì.
Nàng vốn sẽ không muốn làm cái gì Tiên phi.
Tuy nói, nàng vừa rồi đối với Đông Phong Túy lay động một chút sắc tâm,nhưng mà cũng chỉ là chút ít thôi.
Hơn nữa, chuyện này cùng với việc làm phi tử của hắn là việc hoàn toàn khác nhau nha.
Thần sắc trên mặt Nguyệt quý phi lại càng thêm cổ quái, trong mắt địch ý cũng càng sâu.
Không nhìn Cổ Lạc Nhi, lại hỏi An Thụy bên cạnh.
“An Thụy, có đúng là Hoàng thượng chính miệng phong nàng làm Tiên phi?”
An Thụy nhận ra lời nói của nàng không chút hảo cảm, nhưng cũng chỉ cung kính đáp: “Đúng vậy.”
Nguyệt quý phi cắn xuống môi dưới, cõi lòng tràn đầy địch ý trừng mắt liếc Cổ Lạc Nhi một cái, ngồi bên cạnh giường ngủ, nhẹ giọng làm nũng kêu.
“Hoàng thượng, ngài mau tỉnh dậy, thần thiếp tới với ngài rồi đây.”
Đông Phong Túy vẫn vững vàng ngủ , cũng giống như vừa rồi, đối với những gì nàng ta kêu gào chán nản tựa như không nghe thấy.
Những cánh Hạnh hoa vương trên trán hắn vẫn như cũ một một chút lay động.
(nguyên bản là nhúc nhích, nhưng lay động có lẽ hay hơn )
Nguyệt quý phi một chút cũng không lộ ra vẻ kinh ngạc, dường như nàng ta đã sớm biết trước như vậy.
Thời điểm nàng ta đi qua bên người Cổ Lạc Nhi, một hồi làn gió thơm thổi qua, khiến cho Cổ Lạc Nhi ngứa lỗ mũi.
Cổ Lạc Nhi nhẫn a nhẫn a, rốt cục nhịn không được, đánh một cái hắt hơi vang dội.
“Ắt xì——”
Toàn bộ người xung quanh đều cúi đầu xuống dưới, đầu vai không khống chế được run run, phát ra thanh âm bị đè nén cực thấp.

Chương 7: Trêu cợt
Mà Đông Phong Túy ngủ trên giường lại cong cong khóe mà không ai hay biết.
Nguyệt quý phi sắc mặt tái nhợt, khiển trách nói: “Láo xược, ngươi dám ở trước mặt Bổn cung vô lễ như thế?”
Cổ Lạc nhi vội vàng không ngừng nói xin lỗi.
“Thực xin lỗi, ta không phải cố ý.”
Nói xin lỗi xong, mới cảm nhận lại , nàng thật sự làm nữ tử ngoan ngoãn thành thói quen, hướng Nguyệt quý phi áy náy cái gì a?
Bất quá là một cái hắt hơi mà thôi, nhân chi thường tình, đáng để gây chiến sao?
(nhân chi thường tình: là lẽ thường tình)
Chính là ở trên lớp học hắt hơi, giáo viên còn sẽ có thể như thế nào .
Hắt hơi cũng không phải muốn hắt thì hắt, nghĩ muốn không hắt sẽ không hắt .
Nguyệt quý phi đứng người lên, đi đến trước mặt Cổ Lạc Nhi, vênh váo hung hăng nói: “Ngươi hãy nghe cho kỹ, bất luận ngươi có phải hay không chính miệng Hoàng thượng ngự phong tiên phi gì đó, tại hậu cung này, đều do Bổn cung định đoạt. Từ nay về sau thấy Bổn cung, tất phải ngoan ngoãn hành lễ. Đã hiểu chưa?”
“Nha.”
Cổ Lạc Nhi tự ứng phi ứng lên tiếng. (tự ứng phi ứng: đáp ứng như không)
Nàng mặc kệ Nguyệt quý phi này, nhưng lại không nghờ rước lấy phiền toái hơn nữa, đã nghĩ qua loa lấy lệ nàng, đẩy nàng ta đi được.
Thấy Cổ Lạc Nhi chịu thua, Nguyệt quý phi trên mặt lộ ra vẻ đắc ý mỉm cười.
Ngạo nghễ phân phó: “Ngươi lại đây, đấm bóp chân cho Bổn cung.”
Nói xong đem ghế Cổ Lạc Nhi vừa rồi ngồi ngồi xuống.
Nàng hôm nay liền không thể không đem Cổ Lạc Nhi áp chế.
Nhìn ra toàn bộ hậu cung, còn không có phi tử nào được Hoàng thượng chính miệng phong .
Tất cả phi tử, đều dựa theo chế độ tuyển chọn.
Nhưng là phong hào, cũng do nội vụ đại thần phụ trách cùng nữ quan dự định, giao cho Thái hậu thông qua phê duyệt.
Hôm nay đột nhiên chui ra một phi tử chính miệng Hoàng thượng tứ phong , chính là Tiên phi gì đó, đây có thể có điểm không ổn.
Nguyệt quý phi lại liếc mắt nhìn Cổ Lạc Nhi một cái, ánh mắt càng phát ra khinh thường.
Bộ dáng trưởng thành vẫn còn đoan chính, nhưng thân quần áo này, thật sự là muốn cười rụng răng cửa.
Còn là Tiên phi ư, Tiên tử ngốc như vậy đấy sao?
Cổ Lạc Nhi thấy nàng ta nghênh ngang phân phó, giống như căn bản không đem Đông Phong Túy trước mặt để vào mắt, không tức giận, nhưng có chút kinh ngạc.
Là bởi vì Đông Phong Túy quá sủng nàng, nàng ta mới dám làm càn như thế sao?
Lập tức giật mình, lấy phong cách đại sâu lười Đông Phong Túy, phỏng chừng cũng lười quản lý hậu cung.
Đại khái, mặc cho hậu cung các phi tử tự mình hành sự .
Hơn nữa, theo cách hắn ngủ, cảm giác giấc ngủ không xác định tới khi nào, hoàn toàn căn bản cũng không biết rõ ở trước mặt hắn phát sinh những chuyện này.
Nàng chỉ lo suy đoán, đã quên mất Nguyệt quý phi.
Nguyệt quý phi sắc mặt lại trở nên khó coi, chất vấn nói: “Như thế nào, ngươi muốn kháng mệnh không tuân?”
Cổ Lạc Nhi cũng giận, khinh người không nên quá đáng, nàng Cổ Lạc Nhi lớn như vậy, còn chưa bao giờ đấm chân cho người khác .
Ngay cả chân cha mẹ đều không có đấm bóp qua, lại để Nguyệt quý phi hành hạ sao?
Mở to miệng, mới nghĩ định phản đối, một trận gió ngang qua, lại đem hương khí Nguyệt quý phi vào trong mũi.
Mùi thơm còn hơn hồi nãy càng thêm nồng đậm.
Cổ Lạc Nhi “Ắt xì” một tiếng, đánh cái hắt hơi còn vang dội hơn vừa nãy.
Nguyệt quý phi vọt người đứng lên, phẫn nộ nói: “Được lắm, ngươi còn dám nói ngươi không phải cố ý. Đông Tuyết, vả miệng nó cho Bổn cung.”
Người xung quanh giật nảy mình.
Ở hậu cung này Nguyệt quý phi là phi tử có địa vị tôn quý nhất, hoàng thượng lại mặc kệ sự tình, bình thường nàng cũng ức hiếp không ít người.
Hậu cung tất cả các phi tử đều được nhường nàng ba phần.
Xem ra, hôm nay nàng ta thật sự nổi giận, rất phiền toái đây.
Bọn họ tuy vừa mới quen Cổ Lạc Nhi, hơn nữa đối với lai lịch nàng còn giữ thái độ nghi hoặc , nhưng thấy nàng bình dị gần gũi, hoạt bát đáng yêu, không khỏi cũng yêu mến nàng.
Nguyệt quý phi đem theo cung nữ Đông Tuyết vén vén tay áo, muốn tiến lên vả miệng.
Vả miệng đối với nàng mà nói, bình thường như ăn cơm.
An Thụy bước lên phía trước hai bước, muốn thay Cổ Lạc Nhi cầu tình.
Cổ Lạc Nhi lại hì hì cười nói: “Nương nương đừng nóng giận a, Lạc nhi vậy đấm chân cho ngài.”
Lời này ngoài dự đoán của mọi người ở ngoài, tất cả mọi người ngạc nhiên nhìn Cổ Lạc Nhi.
Vừa rồi nàng rõ ràng không sợ trời không sợ đất , ngay cả Hoàng thượng cũng dám lộn xộn lay động lộn xộn rung chuyển, như thế nào bây giờ lại chịu ngoan ngoãn đấm chân cho Nguyệt quý phi rồi?
Ngay cả Đông Phong Túy ngủ trên giường cũng không khỏi dựng lỗ tai lên.
Nguyệt quý phi cho rằng Cổ Lạc Nhi sợ nàng, phất phất tay lệnh Đông Tuyết lui xuống.
Đông Tuyết lòng tràn đầy vẻ không tình nguyện lùi về sau lưng Nguyệt quý phi, hôm nay còn không được đánh người, trong lòng bàn tay đang ngứa , đáng tiếc, hiện tại lại mất đi cơ hội.
Cổ Lạc Nhi đi tới cái ghế trước mặt Nguyệt quý phi vừa mới ngồi qua.



Chương 8: Chống lại phi tử của hắn.
Tay vịn cái ghế.
Cười nói: “Nương nương, thỉnh ngài ngồi xuống đi.”
Nguyệt quý phi tin là thật, cho rằng Cổ Lạc Nhi thật sự muốn đấm chân cho nàng, dương dương đắc ý định ngồi xuống.
Nghĩ nàng là Nguyệt quý phi, trong cung ai dám không nghe lời của nàng?
Hoàng thượng cả ngày chỉ biết ngủ ngon, mặc kệ thế sự, thái hậu lại điên điên vui sướng. Hậu cung này, ai dám nói nàng nữa chữ?
Chỉ tiếc, sức quyến rũ của nàng không thể chinh phục được Hoàng thượng.
Mỗi lần tới bên người Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng không chịu vì nàng mà mở to mắt.
Thật là, nhìn xem một người rất thông minh , dĩ nhiên là một tên ngốc đầu gỗ, ngay cả nữ nhân cũng không hiểu rằng phải hưởng thụ.
Bằng không, nếu nàng có môt đứa con trai, địa vị ở phía sau cung càng thêm vững chắc.
Nguyệt quý phi đầu óc phức tạp chuyển ý niệm trong đầu, dáng vẻ muôn phương mà ngồi xuống, muốn hưởng thụ Cổ Lạc Nhi hầu hạ.
Mắt thấy cái mông của nàng ta chuẩn bị kề đến trên mặt ghế, Cổ Lạc Nhi đúng lúc đem cái ghế kéo sang bên cạnh.
Nguyệt quý phi không phòng bị, đặt mông ngồi vào trên mặt đất, cái mông té giống như nở hoa, kịch liệt đau nhức khó nhịn.
Nguyệt quý phi không khỏi “A” phát ra một tiếng hét thảm.
Đi đôi với tiếng kêu thảm thiết , còn có “Xoạt” một tiếng vang lên.
Thanh âm y phục bị xé rách.
Cái này thật sự không thể trách Cổ Lạc Nhi, Cổ Lạc Nhi thầm nghĩ làm cho nàng té một cái , ai bảo nàng ta khi dễ người?
Thật không nghĩ rằng muốn làm hư y phục của nàng.
Chỉ trách, y phục của nàng thật sự quá mỏng rồi, chịu không được cú ngã này.
Cổ Lạc Nhi bỏ qua cái ghế, vội vàng muốn đỡ Nguyệt quý phi .
Trong miệng ngạc nhiên kêu lên: “Nương nương, ngài như thế nào không thích ngồi trên ghế, thích ngồi chỗ này a…?”
Nguyệt quý phi đau đến không còn hơi, còn không có trở lại bình thường quá mức trách cứ Cổ Lạc Nhi, đã nghe thấy nàng xôn xao nói không ngừng.
“Nương nương, trên mặt đất thật mát a, ngài mau đứng lên, đừng đóng băng không tốt. A, ta biết rồi, ngài là ngại cái ghế quá nóng, phải không?”
“A, nhất định rồi . Nếu không, ngài làm sao có thể chính mình xé quần áo đâu? Ngại quần áo quá dày rồi, có đúng hay không?”
“Nương nương, Lạc nhi thật sự là bội phục ngài a, thân thể như vậy tốt.”
Cổ Lạc Nhi trong miệng nói, trong tay cũng không nhàn rỗi, dùng sức muốn đem Nguyệt quý phi kéo tới.
Đông Tuyết cùng một cung nữ Hạ Liên cũng vội vàng chạy tới, muốn đỡ Nguyệt quý phi.
Ba người ở giữa, phải kể tới Cổ Lạc Nhi gắng sức, khí lực toàn thân đều đem ra hết.
Nguyệt quý phi cảm giác cánh tay mình bị nàng cầm lấy giống như muốn bẻ gãy, hết lần này tới lần khác đau đến càng thêm nói không ra lời.
Phan_1
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .